THƯƠNG NỒi CANH CHUA
Tác giả: Châu Vũ Bảo Uyên


Bông lau đi hú chiều mưa
Giặt mùng đi xú bóng trưa bạc hà
Lù đù thơm khóm đỏ cà
Đậu sau cong sớm bắp là hạt dư

Cho thêm giá trắng đừng nhừ
Rau ôm bóng ngỗ thơm từ trời xa.
Trau tria chút mặn dần già
Ngọt thêm cho quyện cho hòa vị chua

Múc lên khứa cá, cơm lùa
Chan thêm ngập nước va khua đũa đầy
Nồi canh cá hú như mây
Trắng phau thịt mịn, ngọt say múi cà

Tâm tư em rắc đậm đà
Nâng niu từng cọng giá ra còn giòn
Thương anh nấu cá canh ngon
Chăm chiu từng lọn ngọt còn chua cay

Mau mau về lại nhà đây
Cơm canh em dọn tình đầy đong hơn
Thương nhau một tối cơm đơm
Ăn xong chặt dạ vị thơm tình nồng.

Morrow 10/09/2017
- Châu Vũ Bảo Uyên -
TỘI ÔNG NGUYỄN BÍNH ĐƠN CÔI SUỐI VÀNG
Tác giả: Sỹ Liêm


Nhà nàng ở cạnh nhà tôi
Cớ sao Nguyễn Bính lôi thôi ở gần
Mùng tơi tía thẫm rào sân
Chính đây, cái chỗ xuất thần yêu thương
Chẳng cần bướm trắng dọn đường
Nhảy ào một phát sang vườn. Lấm lem
Chẳng chiêm bao. Chỉ cần đem
Nụ hôn vắt sẵn nỗi thèm trên môi
Nàng cười hai mắt tinh khôi
Đón tôi. Hai đứa cùng ngồi cạnh nhau
Bàn tay mười ngón khát khao
Đan chung từng lóng tơ xao xuyến tình
Đất trời gió đứng lặng thinh
Trăng sao núp áng mây rình rập. Im
Nguyễn Bính ganh tức đi tìm
Bài “ Cô Hàng Xóm “ nhấn chìm xuống sông
Tất cả nỗi nhớ thầm mong
Nổi lên hai chữ : hoài công. Hững hờ
Nguyễn Bính thơ thẫn mộng mơ
Tôi đem tình thật tôn thờ. Ai hơn ?

Thật ra nàng chẳng cô đơn
Chẳng buồn như Nguyễn Bính đơn độc buồn
Nhà thơ thấy mõ tưởng chuông
Thấy người tưởng Phật gọi luôn Di Đà
Nàng còn sống, chẳng buông tha
Đưa nàng ra bãi tha ma. Phũ phàng !
Còn kêu bướm trắng tơ vàng
Mau về mà chịu tang nàng đi thôi
Hận người nàng đã chọn tôi
Mặc ông Nguyễn Bính đơn côi suối vàng !

SỸ LIÊM
RƯỢU THƠ
Tác giả: B Sông Cửu
(Hòa vận Thi Tửu của Phú Hồng Nhi)

Kỵ sĩ dừng chân thềm vọng nguyệt
Biêng biếc trăng thề đón cổ thi
Rượu thơ hơ ấm tình tri kỷ
Ly mộng bềnh bồng bóng ngựa phi…

Sông Cửu


______________________________

THI - TỬU


Túi thả dăm bầu Trăng Tứ Tuyệt
Vai quàng mấy hũ Gió Đường Thi
Hồn thơ khật khưỡng vườn tiên cảnh
Khoảnh khắc lai bồng đã mấy khi

Phú Hồng Nhi
THƠ TÌNH
Tác giả: B Sông Cửu
ĐẦU TIÊN CỦA TÔI...

Tuổi mười sáu
những câu thơ tình đầu tiên
tôi viết trên lưng Swapna
khi đó em là mười bốn

Bữa ấy cả nhà đi vắng
em như con bướm
nhẹ nhàng lượn vào nhà tôi
tôi nắm tay em
dìu nằm lên giường
tôi vuốt chiếc váy nhiều màu
rực rỡ và hôn em tới tắp

- “Anh làm gì thế”

- “Anh giành cho em bất ngờ….”

-“ Bất ngờ gì?”

Em tròn mắt nai, hỏi lại. Tôi đáp:

- “Rồi em sẽ biết…”

Kéo tấm áo phơi bày
vai trần nỏn nà em ra
tôi húy ngoái viết như một họa sĩ
đang vẽ đớm lửa giữa đôi mắt thần…

-“ Đố em anh viết gì?”

-“Không biết, nói nghe đi!”

Tôi ghì môi em chạm môi tôi
vừa hôn vừa thì thầm:

- “Tôi yêu em, lớn lên mình cưới nhá”

Nghe nói, em bật dậy nhanh
như con chó phốc nhảy đứng cạnh giường
quật tôi nằm xuống vạch lưng ra

- “Giờ tới em viết:
Em quẹt móng tay nhọn lên lưng tôi:

Đồng ý… Đồng ý. Chịu chưa…”
. . . . . . .

Ừa. Thư tình đầu tiên tui vậy đấy!

(Nhân đọc Truyện dịch của
nhà văn Ấn Độ SHIV KUMA, thấy hơi hơi
giống mình hồi nhỏ….làm thơ chơi!)

Sông Cửu
THI - TỬU
Tác giả: Phu Nhi

Túi thả dăm bầu Trăng Tứ Tuyệt
Vai quàng mấy hũ Gió Đường Thi
Hồn thơ khật khưỡng vườn tiên cảnh
Khoảnh khắc lai bồng đã mấy khi

Phú Hồng Nhi

https://youtu.be/HSLsbmei9xc
NGÀY XANH
Tác giả: B Sông Cửu
(Mến họa bài Đêm Trắng của Phú Hồng Nhi)

Đàn Yến nhớ tổ về đây
Cát vàng sóng biếc vơi đầy nhớ nhung
Ngày xanh nắng ấm mây hồng
Hồn oan gió cuốn sóng ôm vận mù…

Vi vu một cõi hư vô
Trùng trùng mộ gió nằm chờ chốn đây
Lệ sương vương nắng đong đầy
Mấy ngàn năm dạng dày tình ta…

Sông Cửu

ĐÊM TRẮNG

Chiêm bao sao chẳng về đây
Để đàn ngâu lệ hợp vầy mắt nhung
Đêm ơi đâu giấc say nồng
Tội chi đêm nhốt ta trong ngục tù

Hồn ơi tưởng đã hư vô
Sao còn điên đảo vật vờ chốn đây
Nhớ ơi hãy rót cho đầy
Sầu ơi uống cạn đêm này giùm ta

Phú Hồng Nhi
29-9-2017
BÊN BẾN SÔNG NÀY
Tác giả: Kim Anh Nguyen

Ta ở lại bên ni bờ nỗi nhớ
cho vô biên về hội ngộ với vô thường
khi sương đọng ngây thơ trên cành lá
những mơ màng giấc mộng thuở đi hoang
Bao đảo lộn nghịch đời trong cuộc lữ
mỏi chân ai heo hút ở bên đường
ôm kín nỗi ưu tư ngày nước lũ
chiều đã buông_ còn đứng mãi bên bờ
Đã yêu ai đìu hiu theo nhật nguyệt
nên hoang mang ngày đó mắt em buồn
thuở mơ xa bàng hoàng chân sáo nhỏ
nhảy tung tăng trên ký ức phai màu
Đời đôi ngã ta miệt mài xuôi ngược
ngóng trông nhau bên quán trọ giữa sao ngàn
nghe thăm thẳm tiếng đời ru cát bụi
dẫu xa ngàn vẫn rợn nhớ dòng sông.
QUÀ
Tác giả: Phu Nhi


Hái cả mùa xuân mến tặng nàng
Tô làn nguyệt tỏ đón người sang
Mời hoa lá trải đường em bước
Gửi gió đùa theo gót mộng vàng
Biển sóng hòa âm dìu lãng mạn
Trời sao hợp ánh dệt huy hoàng
Tình yêu cháy bỏng tim Anh đấy
Hái cả mùa xuân mến tặng nàng

03-3-2017 : Phú Hồng Nhi
=======================

Các bài họa :

QUÀ TẶNG 8 tháng 3

Kều trăng bắt thỏ sẽ dâng nàng
Trói phượng buộc rồng định dẫn sang
Mấy bữa rồi sai trao núi bạc
Dăm ngày sắp khiến tặng kho vàng
Vì say chàng hứa mua trời bể
Do kết nàng mơ hóa nữ hoàng
Một khối tình chung trong giấc điệp
Long lanh giọt ngọc dưới mi nàng.

Lý Linh
=========

ĐỪNG MƠ

Đừng mơ đón nhận trái tim nàng
Bởi gió trêu mời ánh nguyệt sang
Suối hát trầm ngâm bên núi ngọc
Đàn say lẳng lặng giữa rừng vàng
Đôi con bướm nhỏ khoe màu đẹp
Một đóa tình thơm ủ mộng hoàng
Đỏng đảnh em cười trong áo mới
Đừng mơ đón nhận trái tim nàng

Sóng Tình
============

NGÀN HOA TRĨU MỘNG

Ngàn hoa trải đẹp trước mi nàng
Nhẹ bước chân vào tới cõi sang
Thoảng gió mơ màng hong tóc rối
Vờn mây lãng đãng chạnh đai vàng
Tay vừa chạm níu tình viên mãn
Mắt đã nhìn lay nghĩa nợ nần
Khoảnh khắc ru hồn bay lai láng
Ngàn hoa trải đẹp trước mi nàng

Thanh Trà Nguyên
================

https://youtu.be/THWD_mxIabE
Tác giả: Hải Art

Tình Là Hư Không (nhạc và lời Phạm Anh Dũng) nhạc hoà tấu, Thanh Trang hoà âm:
Tác giả: Pham Anh Dung

https://www.4shared.com/s/fxLEjSvpcca
SEN
Tác giả: Phu Nhi

( cảm tác thơ Tản Đà )

Tây hồ ẩn hiện đóa hồng sen
Thắm nở yêu kiều tựa dáng tiên
Lãm áng mây bồng e ấp lạ
Soi làn sóng ngả thẹn thùng chen
Hương say đắm thẫn thờ ong bướm
Vẻ thướt tha ngơ ngẩn bến thuyền
Diễm cảnh ngây hồn trang mặc khách
Mơ màng cá lặn chắc thầm ghen

05-9-2017 : Phu Nhi

http://www.thivien.net/T%E1%BA%A3n-%C4%90%C3%A0/Hoa-sen-n%E1%BB%9F-tr%C6%B0%E1%BB%9Bc-nh%E1%BA%A5t-%E1%BB%9F-%C4%91%E1%BA%A7m/poem-o87HXzKZ7agtFNdhdu13Cg
LẠC TỚI BỒNG LAI
Tác giả: Jasmina Nguyen


Đây Vịnh Hạ Long Thượng Đế xây,
Xung quanh động đá nước dâng đầy.
Buông thuyền lặng lẽ trôi lờ lững,
Lướt sóng bập bềnh đọng ngất ngây.
Lấp lánh tà dương xuyên vạn lá,
Mịt mờ sương sớm phủ ngàn mây.
Lạc vào chốn ấy mơ tiên cảnh,
Tưởng tới bồng lai hóa bích thai !
Con Gà Què
THU ... !
Tác giả: Phu Nhi


Có phải hàn đông dạo gót
Thu sầu lặng lẽ, hoang liêu ?
Thương hồ run trong gió lạnh
Thu mang lá phủ tím chiều

Cuộc đời vẫn là như thế
Hạmh ngộ , biệt ly luân hồi
Dẫu phương trời xa quạnh quẽ
Thu vẫn ngự trong tim rồi

Ngâu khóc bao giờ cạn lệ
Lá trút bao giờ khô cây ?
Thì thu ơi đừng buồn nhé
Trăng vẫn đợi em lối này

Đông lạnh mấy rồi cũng biệt
Xuân xanh xuân cũng phai tàn
Bằng lăng nhạt nhòa hạ mãn
Thu về thắp mộng trần gian

02-10-2016 : Phú Hồng Nhi

https://youtu.be/hBpFzhnbhsw
QUÀ TÂY
Tác giả: Nguyên Hữu


Ta về rẽ lối đường mây
Cỡi trên gió lộng mác Tây mà về
Ta về đắm những nhiêu khê
Người ban dấu hỏi nhớ quê thôi à
Ta về nhẹ chuyến không quà
Dừng chân chột, ngỡ, gượng là ngượng đau
Ta về se chút lòng nhau
Bóng chiều loang vệt về đâu???... tây kìa
Ta về tay trắng lặng chìa
Tình xưa nghĩa cũ lại chia xa dần
Ta về đứng lặng bần thần
Lá vàng đôi chiếc xa dần cõi dương
Về nơi phía đó mù sương
Nằm nơi đất mẹ tình thương ấm nồng...
Ta về mưa gió cầu vồng
Ước như chiếc lá nhẹ không cần quà
À... ơi... tiếng mẹ ru qua
Cho con về sống như là thủa xưa...
Quên đi dãi nắng dầm mưa
Cơm chan nước mắt... xin thưa: xứ người
Máu tươi rỉ - miệng vẫn cười
Gắng ngày về lại kiếm thời chửa đi...

28-07-2017
Nguyên Hữu
Thi Họa
Tác giả: B Sông Cửu

______________________________

Đừng Trách Trời!

ĐÁP

(Họa bài HỎI của Phú Hồng Nhi)

Hỏi chi Trời…Trời thấy xót lòng
Trời ban cho đồng ruộng biển sông?
Người phá hỏng nên thành cơ cực
Sao trách Trời gây cảnh long đong?!

*

Ai thả độc làm sông biển chết?
Ai phá rừng đấp đập chận nguồn…?
Yêu thế nhân Trời chưa tru diệt
Người thương người để được Trời thương!

Sông Cửu
_____________________________

HỎI
(Đăng trên Quán Văn nghệ ...)

Thượng Đế ơi Ông có thỏa lòng ?
Bao làng phố đã ngập thành sông
Vạn nẻo dân chìm cơn bĩ cực
Muôn nhà vướng lụy cảnh long đong

Phú Hồng Nhi
CẨN TRỌNG
Tác giả: Phu Nhi


TỬU la đà cẩn trọng ngôn tương
ẨM đối tùy nghi lộng nghĩa đường
TAM cuộc châu văn đừng thoảng gió
BÔI thời ngọc phú chớ hòa sương
BÀN vong .. Tốt độc ...xoay vần thế
THẾ đảo khuynh .. song Sĩ.. hạ trường.
SỰ cố e vì say đắm thưởng
THI ĐỀ BÁT CÚ LUẬN VĂN CHƯƠNG

25-9-2016 : Phú Hồng Nhi
======================

P/s bài chịu lỗi
( pn Xin cảm ơn câu khoán thủ của Thi Huynh Bạch Lưu Tuyền )
Frederic Tho
Tác giả: Frederic Tho

23 hrs
gửi quê hương
Kính dâng hương hồn Cha và Mẹ.
tôi sinh ra ở miền Nam nước Việt
giữa nông thôn lúa chín trĩu hạt vàng
Mẹ tôi hò câu đối đồng xanh biếc
lời hò ca đối của Cửu Long Giang
Mẹ tôi đã dày công nuôi tôi lớn
bờ sông Cửu trong hạt tỉnh Vĩnh Long
sông nước ngọt dâng tôi nguồn tươi sáng
cùng câu ca mộc mạc của dòng sông
vú sữa Mẹ tôi lớn theo sóng nước
đã dắt dìu tôi đến chốn học đường
những trang giấy mở đầu thơm sực nức
từ ngày ấy đời tôi gợi nguồn thương
nhớ quê tôi chiều hôm nắng tắt dần
những sợi tơ vàng vương trên bờ đất
quê thôn tôi chào đón mừng xuân nhật
gió mùa về tươi thắm quê miền Nam
từng mép ruộng lúa non còn thân mạ
những bờ tre bao bọc chạy quanh vườn
tôi nhớ làng tôi từ chi tiết nhỏ
nỗi niềm riêng khêu gợi suốt canh trường
dừa Bến Tre óng nắng giòng sông Cửu
bể Ba Động chài lưới cá tươi ngon
từng bước dài đưa tôi về quê cũ
lên Vĩnh Long lúa chín lấp đường mòn
đò Mỹ Thuận sang ngang chiều sóng dậy
bến Đồng Nai ngập nắng ngày lên đường
ơi quê hương bao giờ ta nghe lại
tiếng Mẹ hiền ru con trong xóm thôn
vì từ đấy tôi đi cách biệt luôn
đã sáu năm ròng rã ở đô thị
lại giã từ một sớm mùa phượng vĩ
tôi cất bước lên đường đi Âu phương
ôi mưa sớm gió may rầu rĩ lắm
đường về thành La Mã có xa không
sao quê tôi dặm ngàn mây xanh thẫm
mấy năm qua vương mãi sợi tơ lòng
tôi muốn đi khắp miền Nam Trung Bắc
từ mũi Cà Mau đến ải Nam Quan
tôi cầu mong đôi miền sớm thống nhất
để tôi biết quê tôi cho tận tường
mấy ngày qua lá đỏ như hoa máu
thu đã đến hai tuần tính có hơn
nghe xạc xào lá rụng đem tín báo
đến nay tính lại đã mười mấy hôm
đây sân trường hè qua đấu bò mộng
bây giờ là khảm lá đỏ nâu vàng
nằm chồng chất ngổn ngang trên đất trống
gió thì thầm chào đón rước thu sang
mỗi màu lá gợi tôi một hình dáng
màu lá vàng giống tựa cây đinh lăng
trước chùa miễu làng tôi ngày xuân sáng
màu đỏ như hoa điệp trước cổng làng
màu nâu là sắc áo người tu sĩ
tấm lòng tôi sao nặng nghĩa yêu thương
bốn năm qua ngỡ đâu là vạn kỷ
nỗi niềm riêng thao thức suốt canh trường
ơi quê hương vì sao ta nhớ thế
đâu tiếng võng Mẹ hiền hát ru con
tâm hồn tôi ảo não buồn hơn bể
có đi mới biết được tình hoài hương
mối tình này tôi ghi mãi trong tâm
tôi chờ trông đôi miền sớm thống nhất
càng nhớ quê càng thù ai cắt đứt
quê hương ta ai nỡ chia đôi phần.
vân thy frederic tho
Aire-Sur-l'Adour (Les Landes) Pháp Quốc 1958.

Seen by 17
5 Linh Huyen, Chau-Ha Nguyen and 3 others
Comments
View 2 more comments
Frederic Tho
Frederic Tho Tôi hết sức cảm động khi đọc những lời bình của Cô Hoa Đỗ. Đôi mắt tôi như mờ mờ sương... Biết bao kỷ niệm hiện về quây cuồng trong đầu tôi. Nhơ quá Việt Nam ơi! Những hình ảnh, những lời bình làm tôi thấy lại cảnh làng quê tôi khi tôi còn bé cấp sách đến trường làng học... Những bài học đầu đời, làm sao quên được. Ngày rời quê hương là lúc cả đất nước lan tràng khói lửa. Đúng ngày TT Ngô Đình Diệm, diệt Bình Xuyên (ngày 3 tháng 5- 1955. Nói đi Pháp, mà biets đi đâu? như chiếc lá rơi! Thời đó đi máy bay chong chóng... Trên dưới 60 chục hành khách. Toàn người Pháp...Làm sao tôi kẻ hết, hơn 60 năm qua... Giờ chỉ còn mỗi ngày viết vài trang, nhựt ký hồi tưởng lại cuộc đời tôi. Để trở lại câu chuyện bình thơ, Cô Hoa Đỗ chắc phải là một nghệ sĩ, văn thi sĩ, đã không ngại thì giờ ngồi đọc từng bài thơ của tập thơ "màu măt".của tôi.
LikeShow more reactions · Reply · 1 · 3 hrs
Manage
Frederic Tho
Frederic Tho Xin chơn thành cám ơn Cô Hoa Đỗ, những lời bình rất nhẹ nhàng, nhưng không kém phần sắc bén, đã xuyên thẳng vào ký ức tôi... Giữa những ngày Thu về... California, một chiều thu ngày.1 tháng 10. năm 2017.
LikeShow more reactions · Reply · 1 · 2 hrs
Manage
Frederic Tho

Hoa Đỗ is feeling awesome.
17 hrs
Gửi quê hương
Bài thơ “gưi quê hương” là bức tranh quê hương tác giả gửi tới độc giả với cả tấm lòng người con của quê hương, người con của đất Việt.
Trải qua mấy chục năm trôi nổi , quê hương hôm qua hiện về trong câu thơ chan chúa tình yêu thương. Mở đầu tác giả khái quát quê mình là “miền Nam nước Viêt” dải đất đầy gian nan vất vả với cuộc sống thuần nông cùng chài lưới bên sông. Ôi nhớ lắm quê hương ! Dẫu sao vẫn có ,vẫn còn quê hương để thương để nhớ. Sinh ra lớn lê...
Gửi quê hương
Bài thơ “gưi quê hương” là bức tranh quê hương tác giả gửi tới độc giả với cả tấm lòng người con của quê hương, người con của đất Việt.
Trải qua mấy chục năm trôi nổi , quê hương hôm qua hiện về trong câu thơ chan chúa tình yêu thương. Mở đầu tác giả khái quát quê mình là “miền Nam nước Viêt” dải đất đầy gian nan vất vả với cuộc sống thuần nông cùng chài lưới bên sông. Ôi nhớ lắm quê hương ! Dẫu sao vẫn có ,vẫn còn quê hương để thương để nhớ. Sinh ra lớn lên bằng dòng sữa mẹ, hạt gạo trắng ngần và nguồn nước Cửu Long Giang. Nhớ từ khi nghe được tiếng ru hời trên võng mẹ đưa, đến câu hò đối đồng của mẹ . Ngày đến trường lật trang giấy thơm.Từ nơi xa tác giả thể hiện tình yêu thương vào trong khổ thơ mộc mạc như câu chuyện cổ tích mẹ hằng kể con nghe khi chiều buông nắng tắt, khi lúa đặng thơm rơm hay lúc “lúa non còn thân mạ”.Đó là khi con còn bay về tổ trên “bờ tre chạy quanh vườn”. Giọt nắng trong tréo, tàu dừa chải tóc trên biển xanh, từ Mỹ Thuận sang bến Đồng Nai. Hay dừa Bến tre, bể Ba Động cùng lời ru của mẹ hiền trong xóm thôn chỉ còn là kí ức. Mới ba năm thôi mà sao nhớ thế .Ba năm của cuộcđòi hạnh phúc thoảng như bóng câu qua cửa . Còn ba thu này dài kể như thế kỷ bởi hoàn cảnh xuất xứ khiến lòng người luôn hoài niệm về nơi chôn nhau cắt rốn của mình . Chao ôi một cầu bé quê “Vĩnh Long lúa chín lấp đường mòn” hẳn nơi lúa tốt chú chạy hở đầu . Vậy mà vì đâu phải “đi cách biệt luôn”? Đi vào mùa phượng vĩ tuổi thiếu thời chưa biết nhặt cánh phượng rơi ép thành đàn bướm trao tay. Cậu đi đâu? Về đâu khi bóng ngả chiều tà?
“giã từ một sớm mai mùa phượng
tôi cất bước lên đường đi Âu phương” Đến tuổi này trong nước đi còn lạc thế mà cậu phải ra đi! Câu hỏi “thành La Mã có xa không” không dấu chấm hỏi, rơi vào không gian vô định không câu trả lời. Đi đi đời cứ đi , cậu bé cứ đi vì thời cuộc vì chia cắt hai miền! “sao quê tôi dặm mây ngàn xanh thẫm
mấy năm qua vương mãi sợi tơ lòng”
Ai trong hoàn cảnh này mà khônng nhớ? Nhớ từng con đường , hàng cây ngọn cỏ, bờ ao , bến nước, câu hò ngọt ngào trên sông vọng vang sóng nước, nhớ lời ru của mẹ. Bát nước chè xanh bên chõng tre trưa hè……Nhưng có khóc than hay kêu la cũng theo gió đại ngàn. May thay thơ anh là tiếng lòng là lời thì thầm của nhân loại, của bao con người cùng cất bước ra đi về viễn phương. Đã ghi lại khoảng khắc nỗi lòng ấy , nói hộ lòng bao người cùng cảnh ngộ .Để hôm nay lật lại trang thơ đẫm tính nhân văn này ta cũng nhớ theo nỗi lòng tác giả. Cùng vui buồn với lịch sủ quê hương đất nước.
Bước chân đi vạn nẻo đường viễn xứ nay muốn về thăm lại quê hương không chỉ Vĩnh Long quê Cha đất Tổ , mà anh muốn đi khắp ba miền để tận tường đất nước của mình.Hình ảnh tác giả đếm từng ngày thu sang “ mấy ngày qua, thu đến hai tuần, đến nay tính lại đã mười mất hôm” ta thấy nỗi lòng bồn chồn mong đợi, đếm từng thời gian trôi qua . Mong ước ngày thống nhất. Cũng là nỗi lòng của ngàn vạn con dân đất Việt. Những sắc màu tác giả gợi nhớ làm sống lại cảnh cũ “Sân trường, Chùa miễu” rồi cách so sánh “màu vàng giống tựa cây đinh lăng, màu nâu..áo người tu sĩ” tất cả gom vào thành nỗi nhớ nhung da diết. Những câu hỏi bỏ lửng: “sao quê tôi, sao nặng nghĩa yêu thương, vì sao ta nhớ thế,” không lời đáp được nhắc lại nhiều lần khiến ta hiểu thêm nỗi lòng thổn thức hoài mong ngày về, ngày thống nhất đất nước. Xa lắm người ơi không chỉ và bốn năm. Càng nhớ càng lâu , càng lâu thì lại càng nhớ. Sâu thẳm trong lòng là tình yêu thương và nồi nhớ người sinh thành dưỡng dục.Bên cạnh tình yêu quê hương là tấm lòng thành kính “Kính dâng hương hồn cha mẹ.” Cả bài thơ cô đọng ở câu đầu và tiêu đề bài thơ . Chỉ cần đọc câu “gửi quê hương” ,và câu “Kính dâng hương hồn cha mẹ. ” ta đã phần nào hiểu nồi lòng tác giả và càng tìm hiểu từng câu từ ta thấy tác giả đã dày công suy tư cho tác phẩm, cho câu chuyện kể bằng thơ sâu lắng tình người . Ai đọc rồi không thế không đọc lại nhất là người cùng cảnh bởi thấy bóng dáng mình, quê hương mình giọng hò đối của cha mẹ mình trên đồng ruộng. Quê hương ơi nặng nghĩa nặng tình, ta làm hết sức mình đong đầy nỗi nhớ , gửi vế quê chọn vẹn tình thâm, và trái tim còn hồng một nửa. còn nửa kia nơi đất hứa quê người? Bài thơ kết thúc bằng niềm mong ước nước nhà độc lập. và câu than “quê hương ta ai nỡ chia hai phần” vẫn nhũng thông điệp nhắn gửi nhân loại đừng có chiến tranh và những người con xa quê hãy nhớ hãy thương yêu quê hương, tổ quốc mình. Buồn theo nỗi nhớ quê.
Hà Nội, ngày 1/10/2017
Đỗ Hoa
Cuồng Ngâm
Tác giả: Vương Thanh
Cuồng Ngâm

Như ánh trăng soi
Thăm thẳm trời xanh
Vời vợi ngàn sao
Lời thơ diễm ảo
Say say mơ màng
Say say mơ màng
Rượu đào dăm chén
Ca giữa rừng hoang
Rượu đào dăm chén
Ca hát nghênh ngang
Ca rằng:
Trời cao có một ả Hằng
Quảng Hàn lạnh lắm để nàng cô đơn
Trần gian có một văn nhân
Lời thơ điệu nhạc làm nguồn suối vui
Xuống đây, xướng họa đôi lời
Cùng nhau ngâm vịnh cho Trời Đất ghen
Bóng say chếnh choáng
Bước chân liêu xiêu
Hồn nhập Tình Thơ
Hồn say Ý Nhạc
Cười với trời xanh
Ca múa dưới trăng
Đời ai tỉnh, ai say
"Chí ta ta biết, lòng ta ta hay"
Gọi hồn tri kỷ những ai
Cùng ta cạn chén nhập say mê cuồng !...

vương-thanh - 1987
mùa thu chết chưa em
Tác giả: Frederic Tho


mùa thu chết chưa em
sao nghe buồn xé con tim
sao nghe lá đổ
ngoài hiên

mùa thu về chưa em
sao ta buồn nhớ như điên
tai nghe lá đổ
rối loạn triền miên
đó là
bão lòng mưa to sóng lớn
thuyền con bé nhỏ tấp vào bờ
qua cơn giông bão
thuyền ta thẳng tiến
ra khơi
như chim trời
bay khắp ngàn phương hướng
đời.

Westminster 25/3/2008
vân thy frederic thọ
( cảm tác khi đọc bài thơ Tứ Tuyệt Cổ Phong VỊNH ĐẾM CÁNH HOA của Vua Càn Lon
Tác giả: Phu Nhi


MUỐN HỎI

Hạt vui , Hạt tủi , Hạt nồng say
Hạt giận , Hạt thương , Hạt nhớ này
Trăm Hạt , nghìn Hạt , muôn triệu Hạt
Lòng Trời hỏi bấy Hạt ngâu bay ?

13 -11-2016 : Phú Hồng Nhi